Nụ hôn đầu tiên thường rất lãng mạn và để lại cho mỗi người chúng ta một ấn tượng không thể nào quên,
Không biết người khác thế nào riêng tôi, nụ hôn đầu tiên là một kỷ niệm khủng khiếp mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn thấy kinh tởm không thể nào kinh tởm hơn.
Hồi ấy cách đây gần 30 năm tôi vừa tốt nghiệp lớp 12, từ quê ra thành phố để ôn thi đại học, vì thi vào trường Đại học văn hóa nên có môn thi năng khiếu, tôi đến ở nhà của chú vì chú tôi là đạo diễn sân khấu, cùng ôn thi với tôi cũng có khá nhiều bạn, có cả những người lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, trong đó có một tên phải nói là "Mày râu nhẵn nhụi, áo quàn bảnh bao"con nhà giàu, bố mẹ buôn bán ở chợ Vinh, hắn có hàng ria mép nhìn rất đểu, người tròn mập, tóc lúc nào cũng xịt keo bóng mượt ăn mặc thời trang, nói giọng bắc, học thì lười suốt ngày theo tán tỉnh tôi, tôi có ấn tượng rất xấu về hắn, tôi nghe các bạn nói hắn là một tay sát gái có cỡ, nên luôn đề phòng, cũng không phủ nhận là hắn cũng có năng khiếu hài hước, thường làm hề cho chúng tôi cười chảy cả nước mắt.
Lần ấy, thi vòng một vừa xong tôi biết là mình đã qua, trời nắng nóng lại thêm tâm lý ức chế nên mồ hôi nhễ nhại, tôi chạy về phòng ở tập thể của bố để rửa măt,( Phòng tập thể của bố gần trong khu vực thi) đang lúi húi bên chậu nước không biết có hắn sau lưng, khi tôi đứng dậy thì chạm vào hắn, tôi giật mình hoảng sợ, hắn cười to và theo tôi vào phòng, hắn hỏi :
- Em thi có tốt không ?
- Tốt, nhưng em hồi hộp quá, suýt trượt đoạn xử lý tình huống, anh thi chưa ?
- Chưa, anh chiều mới thi - Vừa nói hắn vừa nhìn tôi chằm chặp rồi bất ngờ ôm chặt lấy tôi, ghì chặt cái đầu của tôi và môi hắn chạm vào miệng tôi, tôi quá bất ngờ, vùng vẫy, quẫy đạp, miệng tôi mím chặt, một cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng, tôi ú ớ giọ bố tôi,.hắn vừa ra sức giữ chặt tôi vừa hổn hển nói trong hơi thở:
- Anh yêu em,... yêu em rất nhiều
- Thằng kia...- Một tiếng thét nghe như tiếng gầm của bố tôi , hắn hốt hoảng buông tôi ra, tôi giang tay cho hắn một cái tát, tay bố tôi cầm một con dao, mặt ông đằng đằng sát khí, hắn vội quì sụp xuống vái lấy vái để
- Cháu xin lỗi bác, chỉ tại cháu quá yêu em ấy.
Cha tôi đứng nhìn hắn không nói không rằng, mặt đã dịu lại, hắn tiếp tục lạy. Giọng cha tôi rất nhỏ và rít qua kẽ răng :
- Cái loại mặt thớt như mày mà cũng biết yêu à. Tránh xa con gái tao ra, nếu không có ngày tao chém chết, bây giờ thì cút đi.- được lời, hắn đứng dậy chạy vụt đi, tôi hai hàng nước mắt lưng tròng chạy bổ ra lu nước, lấy bót đánh răng bắt đầu chùi cái miệng của mình, cảm giác choèn choẹt, bẩn thỉu của cái miệng hắn ám ảnh tôi, tôi cứ đánh răng và rửa mặt mãi mà vẫn thấy chưa sạch. Trời ơi, nụ hôn đầu tiên trong đời của tôi đã bị thằng cha khốn nạn đó cướp mất, và cảm giác ghê tởm đó đã theo tôi suốt cả cuộc đời mình. sau này cả tôi và hắn đều đậu vào trường, mỗi khi nhìn thấy tôi hắn lại nhe răng ra cười, còn tôi lại cố gắng tránh xa hắn. Suốt 4 năm đại học hắn luôn dính vào những chuyện tình ái lùm xùm, cuối năm thứ 4 thì hắn đi lao động xuất khẩu đâu ở bên Đức, tôi không còn gặp lại hắn nữa./.
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012
RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
Có lẽ trong cuộc đời mình không ai có thể quên được những rung động đầu đời, bởi nó đem đến cho mình những cảm xúc khó diễn tả và thật tuyệt vời.
Ngày đó tôi là cô bé học trò, với mái tóc đuôi gà, thích những câu chuyện cổ tích nên suốt ngày mơ mộng về một chàng hoàng tử nào đó, một ngày nào đó sẽ xuất hiên bất ngờ, mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi thường nghĩ về chàng hoàng tử của mình. Khi đi kiếm củi trên núi hay cắt cỏ bên bờ sông thì hình ảnh chàng lại xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi, một chàng trai tuấn tú như trong truyện cổ tích, chàng sẽ đưa tôi đi khắp nơi với chiếc thuyền có cánh buồm đỏ thắm, hay trên lưng 1 con ngựa trắng thật đẹp.
Và chàng hoàng tử của tôi cũng xuất hiện, không phải là trên lưng một con ngựa trắng, hay trên chiếc thuyền với cánh buồn đỏ thắm mà là trong nhà thầy giáo dạy văn của tôi, Đúng là hình ảnh mà tôi thường tưởng tượng, Chàng trai cao lớn với mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt đẹp như tranh với hàng ria mép nhỏ, cái mũi cao, đôi mắt sâu sau hàng mi dày và cặp lông mày rậm, ẩn chứa một nét đẹp của Héc-quyn vị thần trong thần thoại hy lạp, cả vẻ đẹp của chàng Hoàng tử trong phim Nàng tiên cá vậy, chàng mặc một cái quần màu đen bó sát và chiếc áo trắng rộng đóng thùng, chàng là con trai của thầy giáo và đi học xa về thăm nhà. Giây phút nhìn thấy chàng, tôi như bị sét đánh, đôi mắt tôi nhìn anh như bị bùa thôi miên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi giấu cảm xúc của mình bằng cách nhìn đi nơi khác và xin phép thầy về, tôi đi như chạy ra khỏi nhà thầy, tay giữ chặt lấy tim mình như sợ nó nổ tung, mặt tôi lúc đó như một kẻ ăn vụng bị bắt gặp, nó nóng ran, cả tai cũng nóng, tôi chạy đến nhà người bạn gần đó và cố gắng chế ngự cảm xúc, bạn tôi thấy lạ nên cứ hỏi mãi :
- Mày sao thế ??- Tôi không trả lời chỉ cười
Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm gì được, cứ bần thần nghĩ đến anh.cả buổi tối cũng vậy hình ảnh anh ngập tràn trước mặt tôi, tim tôi như có ai đó bóp ngẹt, thổn thức từng cơn.
Ngày hôm sau tôi lại đến nhà thầy để hỏi bài, kỳ thực là đến để được nhìn thấy ạnh, có lẽ anh đã đoán được tình ý của tôi, hoặc là anh cũng có cảm tình với tôi nên anh tới hỏi chuyện và chỉ bài cho tôi, anh đứng rất gần làm cho tôi cảm thấy tai mình ù đi, tôi nghe anh nói mà cảm thấy không nghe, không hiểu gì hết, cho đến khi anh cốc vào đầu tôi : - Nghĩ đi đâu vậy, cô bé? - Lúc này tôi mới như sực tỉnh hỏi lại anh :
- Dạ, .. dạ...- thấy điệu bộ của tôi anh cười rất hiền dường như anh hiểu được là tôi đang nghĩ gì.
Tôi không dám đến nhà thầy nữa, cho đến ngày anh đi tôi cũng không được gặp lại, dù thế tôi luôn nghĩ về anh, mong một lá thư hay một cái gì đại loại như thế, nhưng không có, tôi cứ băn khoăn mãi rằng chẳng lẽ anh không nghĩ gì đến tôi sao? anh không cảm nhận được tình cảm của tôi sao?.
Tôi tốt nghiệp phổ thông trung học và đậu vào một trường Nghệ thuật, Tôi rời xa quê hương, xa mẹ và các em, trong lòng mang bao ước mơ bay xa, bay cao hơn nữa. Cho đến mùa hè năm thứ 2, tôi trở về thăm nhà, và bất ngờ gặp lại anh, anh đã chuyển công tác về dạy học ở trường PTTH nơi tôi dã tốt nghiệp vì nó gần nhà anh. Đêm đó trăng rất sáng, anh hẹn tôi đi chơi,tôi đạp xe đến gần nhà anh và đợi anh đến, chúng tôi đi bên nhau, cảm xúc với anh vẫn đong đầy nhưng không còn mơ mộng về một chàng hoàng tử nữa, lúc này anh là một giáo viên về dạy ở ngôi trường tôi đã học 2 năm trước, ba anh đã về hưu, tôi đi bên anh và kể cho anh nghe về cảm xúc lần đầu gặp anh, anh rất xúc động, nắm tay tôi rất chặt, tôi cảm nhận được dòng điện nóng bỏng từ tay anh lan tỏa, chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường dẫn về ngôi trường cũ của tôi và là nơi anh dạy lúc đó, chúng tôi nói về tương lai, tôi muốn sau khi học xong sẽ về lại quê nhà để được làm việc gần anh, kết hôn với anh, nhưng anh bảo điều đó thật là khó, anh thì cũng chưa chắc dạy ở đây lâu dài mà chắc gì tôi xin được về làm việc ở quê, Tôi biết ước muốn của tôi khó có thể trở thành hiện thực. Sau buổi tối hôm đó anh có đến nhà tôi vài lần, cùng đi xem phim, xem kịch ở nhà hát ngoài trời của huyện, nhưng tình cảm của chúng tôi đã không tiến triển gì thêm, ngày tôi trở lại trường học anh đã tiễn tôi ra bến xe nhưng chúng tôi đã không hẹn ngày gặp lại, cho đến khi tôi tốt nghiệp trường nghệ thuật về thăm quê và biết tin anh đã cưới vợ, một người con gái làm nghề thương nghiệp, một ngành mà lúc bấy giờ rất có giá, anh đã chọn cho mình cô vợ có điều kiện kinh tế khá tốt cũng đúng thôi, Tôi ngậm ngùi ra đi và cầu mong cho anh luôn được hạnh phúc.
Cho đến bây giờ đã gần 30 năm trôi qua, tôi và anh không liên lạc, không tin tức gì cho nhau nhưng những rung động đầu đời đối với tôi là một dấu ấn khó quên. Tôi vẫn mãi giữ những kỷ niệm đó cho riêng mình ./.
Đà Nẵng, Tháng 5/2012
Ngày đó tôi là cô bé học trò, với mái tóc đuôi gà, thích những câu chuyện cổ tích nên suốt ngày mơ mộng về một chàng hoàng tử nào đó, một ngày nào đó sẽ xuất hiên bất ngờ, mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi thường nghĩ về chàng hoàng tử của mình. Khi đi kiếm củi trên núi hay cắt cỏ bên bờ sông thì hình ảnh chàng lại xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi, một chàng trai tuấn tú như trong truyện cổ tích, chàng sẽ đưa tôi đi khắp nơi với chiếc thuyền có cánh buồm đỏ thắm, hay trên lưng 1 con ngựa trắng thật đẹp.
Và chàng hoàng tử của tôi cũng xuất hiện, không phải là trên lưng một con ngựa trắng, hay trên chiếc thuyền với cánh buồn đỏ thắm mà là trong nhà thầy giáo dạy văn của tôi, Đúng là hình ảnh mà tôi thường tưởng tượng, Chàng trai cao lớn với mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt đẹp như tranh với hàng ria mép nhỏ, cái mũi cao, đôi mắt sâu sau hàng mi dày và cặp lông mày rậm, ẩn chứa một nét đẹp của Héc-quyn vị thần trong thần thoại hy lạp, cả vẻ đẹp của chàng Hoàng tử trong phim Nàng tiên cá vậy, chàng mặc một cái quần màu đen bó sát và chiếc áo trắng rộng đóng thùng, chàng là con trai của thầy giáo và đi học xa về thăm nhà. Giây phút nhìn thấy chàng, tôi như bị sét đánh, đôi mắt tôi nhìn anh như bị bùa thôi miên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi giấu cảm xúc của mình bằng cách nhìn đi nơi khác và xin phép thầy về, tôi đi như chạy ra khỏi nhà thầy, tay giữ chặt lấy tim mình như sợ nó nổ tung, mặt tôi lúc đó như một kẻ ăn vụng bị bắt gặp, nó nóng ran, cả tai cũng nóng, tôi chạy đến nhà người bạn gần đó và cố gắng chế ngự cảm xúc, bạn tôi thấy lạ nên cứ hỏi mãi :
- Mày sao thế ??- Tôi không trả lời chỉ cười
Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm gì được, cứ bần thần nghĩ đến anh.cả buổi tối cũng vậy hình ảnh anh ngập tràn trước mặt tôi, tim tôi như có ai đó bóp ngẹt, thổn thức từng cơn.
Ngày hôm sau tôi lại đến nhà thầy để hỏi bài, kỳ thực là đến để được nhìn thấy ạnh, có lẽ anh đã đoán được tình ý của tôi, hoặc là anh cũng có cảm tình với tôi nên anh tới hỏi chuyện và chỉ bài cho tôi, anh đứng rất gần làm cho tôi cảm thấy tai mình ù đi, tôi nghe anh nói mà cảm thấy không nghe, không hiểu gì hết, cho đến khi anh cốc vào đầu tôi : - Nghĩ đi đâu vậy, cô bé? - Lúc này tôi mới như sực tỉnh hỏi lại anh :
- Dạ, .. dạ...- thấy điệu bộ của tôi anh cười rất hiền dường như anh hiểu được là tôi đang nghĩ gì.
Tôi không dám đến nhà thầy nữa, cho đến ngày anh đi tôi cũng không được gặp lại, dù thế tôi luôn nghĩ về anh, mong một lá thư hay một cái gì đại loại như thế, nhưng không có, tôi cứ băn khoăn mãi rằng chẳng lẽ anh không nghĩ gì đến tôi sao? anh không cảm nhận được tình cảm của tôi sao?.
Tôi tốt nghiệp phổ thông trung học và đậu vào một trường Nghệ thuật, Tôi rời xa quê hương, xa mẹ và các em, trong lòng mang bao ước mơ bay xa, bay cao hơn nữa. Cho đến mùa hè năm thứ 2, tôi trở về thăm nhà, và bất ngờ gặp lại anh, anh đã chuyển công tác về dạy học ở trường PTTH nơi tôi dã tốt nghiệp vì nó gần nhà anh. Đêm đó trăng rất sáng, anh hẹn tôi đi chơi,tôi đạp xe đến gần nhà anh và đợi anh đến, chúng tôi đi bên nhau, cảm xúc với anh vẫn đong đầy nhưng không còn mơ mộng về một chàng hoàng tử nữa, lúc này anh là một giáo viên về dạy ở ngôi trường tôi đã học 2 năm trước, ba anh đã về hưu, tôi đi bên anh và kể cho anh nghe về cảm xúc lần đầu gặp anh, anh rất xúc động, nắm tay tôi rất chặt, tôi cảm nhận được dòng điện nóng bỏng từ tay anh lan tỏa, chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường dẫn về ngôi trường cũ của tôi và là nơi anh dạy lúc đó, chúng tôi nói về tương lai, tôi muốn sau khi học xong sẽ về lại quê nhà để được làm việc gần anh, kết hôn với anh, nhưng anh bảo điều đó thật là khó, anh thì cũng chưa chắc dạy ở đây lâu dài mà chắc gì tôi xin được về làm việc ở quê, Tôi biết ước muốn của tôi khó có thể trở thành hiện thực. Sau buổi tối hôm đó anh có đến nhà tôi vài lần, cùng đi xem phim, xem kịch ở nhà hát ngoài trời của huyện, nhưng tình cảm của chúng tôi đã không tiến triển gì thêm, ngày tôi trở lại trường học anh đã tiễn tôi ra bến xe nhưng chúng tôi đã không hẹn ngày gặp lại, cho đến khi tôi tốt nghiệp trường nghệ thuật về thăm quê và biết tin anh đã cưới vợ, một người con gái làm nghề thương nghiệp, một ngành mà lúc bấy giờ rất có giá, anh đã chọn cho mình cô vợ có điều kiện kinh tế khá tốt cũng đúng thôi, Tôi ngậm ngùi ra đi và cầu mong cho anh luôn được hạnh phúc.
Cho đến bây giờ đã gần 30 năm trôi qua, tôi và anh không liên lạc, không tin tức gì cho nhau nhưng những rung động đầu đời đối với tôi là một dấu ấn khó quên. Tôi vẫn mãi giữ những kỷ niệm đó cho riêng mình ./.
Đà Nẵng, Tháng 5/2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)