Nụ hôn đầu tiên thường rất lãng mạn và để lại cho mỗi người chúng ta một ấn tượng không thể nào quên,
Không biết người khác thế nào riêng tôi, nụ hôn đầu tiên là một kỷ niệm khủng khiếp mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn thấy kinh tởm không thể nào kinh tởm hơn.
Hồi ấy cách đây gần 30 năm tôi vừa tốt nghiệp lớp 12, từ quê ra thành phố để ôn thi đại học, vì thi vào trường Đại học văn hóa nên có môn thi năng khiếu, tôi đến ở nhà của chú vì chú tôi là đạo diễn sân khấu, cùng ôn thi với tôi cũng có khá nhiều bạn, có cả những người lớn tuổi hơn tôi rất nhiều, trong đó có một tên phải nói là "Mày râu nhẵn nhụi, áo quàn bảnh bao"con nhà giàu, bố mẹ buôn bán ở chợ Vinh, hắn có hàng ria mép nhìn rất đểu, người tròn mập, tóc lúc nào cũng xịt keo bóng mượt ăn mặc thời trang, nói giọng bắc, học thì lười suốt ngày theo tán tỉnh tôi, tôi có ấn tượng rất xấu về hắn, tôi nghe các bạn nói hắn là một tay sát gái có cỡ, nên luôn đề phòng, cũng không phủ nhận là hắn cũng có năng khiếu hài hước, thường làm hề cho chúng tôi cười chảy cả nước mắt.
Lần ấy, thi vòng một vừa xong tôi biết là mình đã qua, trời nắng nóng lại thêm tâm lý ức chế nên mồ hôi nhễ nhại, tôi chạy về phòng ở tập thể của bố để rửa măt,( Phòng tập thể của bố gần trong khu vực thi) đang lúi húi bên chậu nước không biết có hắn sau lưng, khi tôi đứng dậy thì chạm vào hắn, tôi giật mình hoảng sợ, hắn cười to và theo tôi vào phòng, hắn hỏi :
- Em thi có tốt không ?
- Tốt, nhưng em hồi hộp quá, suýt trượt đoạn xử lý tình huống, anh thi chưa ?
- Chưa, anh chiều mới thi - Vừa nói hắn vừa nhìn tôi chằm chặp rồi bất ngờ ôm chặt lấy tôi, ghì chặt cái đầu của tôi và môi hắn chạm vào miệng tôi, tôi quá bất ngờ, vùng vẫy, quẫy đạp, miệng tôi mím chặt, một cảm giác ghê tởm chạy dọc sống lưng, tôi ú ớ giọ bố tôi,.hắn vừa ra sức giữ chặt tôi vừa hổn hển nói trong hơi thở:
- Anh yêu em,... yêu em rất nhiều
- Thằng kia...- Một tiếng thét nghe như tiếng gầm của bố tôi , hắn hốt hoảng buông tôi ra, tôi giang tay cho hắn một cái tát, tay bố tôi cầm một con dao, mặt ông đằng đằng sát khí, hắn vội quì sụp xuống vái lấy vái để
- Cháu xin lỗi bác, chỉ tại cháu quá yêu em ấy.
Cha tôi đứng nhìn hắn không nói không rằng, mặt đã dịu lại, hắn tiếp tục lạy. Giọng cha tôi rất nhỏ và rít qua kẽ răng :
- Cái loại mặt thớt như mày mà cũng biết yêu à. Tránh xa con gái tao ra, nếu không có ngày tao chém chết, bây giờ thì cút đi.- được lời, hắn đứng dậy chạy vụt đi, tôi hai hàng nước mắt lưng tròng chạy bổ ra lu nước, lấy bót đánh răng bắt đầu chùi cái miệng của mình, cảm giác choèn choẹt, bẩn thỉu của cái miệng hắn ám ảnh tôi, tôi cứ đánh răng và rửa mặt mãi mà vẫn thấy chưa sạch. Trời ơi, nụ hôn đầu tiên trong đời của tôi đã bị thằng cha khốn nạn đó cướp mất, và cảm giác ghê tởm đó đã theo tôi suốt cả cuộc đời mình. sau này cả tôi và hắn đều đậu vào trường, mỗi khi nhìn thấy tôi hắn lại nhe răng ra cười, còn tôi lại cố gắng tránh xa hắn. Suốt 4 năm đại học hắn luôn dính vào những chuyện tình ái lùm xùm, cuối năm thứ 4 thì hắn đi lao động xuất khẩu đâu ở bên Đức, tôi không còn gặp lại hắn nữa./.
Thứ Sáu, 1 tháng 6, 2012
Thứ Ba, 29 tháng 5, 2012
RUNG ĐỘNG ĐẦU ĐỜI
Có lẽ trong cuộc đời mình không ai có thể quên được những rung động đầu đời, bởi nó đem đến cho mình những cảm xúc khó diễn tả và thật tuyệt vời.
Ngày đó tôi là cô bé học trò, với mái tóc đuôi gà, thích những câu chuyện cổ tích nên suốt ngày mơ mộng về một chàng hoàng tử nào đó, một ngày nào đó sẽ xuất hiên bất ngờ, mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi thường nghĩ về chàng hoàng tử của mình. Khi đi kiếm củi trên núi hay cắt cỏ bên bờ sông thì hình ảnh chàng lại xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi, một chàng trai tuấn tú như trong truyện cổ tích, chàng sẽ đưa tôi đi khắp nơi với chiếc thuyền có cánh buồm đỏ thắm, hay trên lưng 1 con ngựa trắng thật đẹp.
Và chàng hoàng tử của tôi cũng xuất hiện, không phải là trên lưng một con ngựa trắng, hay trên chiếc thuyền với cánh buồn đỏ thắm mà là trong nhà thầy giáo dạy văn của tôi, Đúng là hình ảnh mà tôi thường tưởng tượng, Chàng trai cao lớn với mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt đẹp như tranh với hàng ria mép nhỏ, cái mũi cao, đôi mắt sâu sau hàng mi dày và cặp lông mày rậm, ẩn chứa một nét đẹp của Héc-quyn vị thần trong thần thoại hy lạp, cả vẻ đẹp của chàng Hoàng tử trong phim Nàng tiên cá vậy, chàng mặc một cái quần màu đen bó sát và chiếc áo trắng rộng đóng thùng, chàng là con trai của thầy giáo và đi học xa về thăm nhà. Giây phút nhìn thấy chàng, tôi như bị sét đánh, đôi mắt tôi nhìn anh như bị bùa thôi miên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi giấu cảm xúc của mình bằng cách nhìn đi nơi khác và xin phép thầy về, tôi đi như chạy ra khỏi nhà thầy, tay giữ chặt lấy tim mình như sợ nó nổ tung, mặt tôi lúc đó như một kẻ ăn vụng bị bắt gặp, nó nóng ran, cả tai cũng nóng, tôi chạy đến nhà người bạn gần đó và cố gắng chế ngự cảm xúc, bạn tôi thấy lạ nên cứ hỏi mãi :
- Mày sao thế ??- Tôi không trả lời chỉ cười
Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm gì được, cứ bần thần nghĩ đến anh.cả buổi tối cũng vậy hình ảnh anh ngập tràn trước mặt tôi, tim tôi như có ai đó bóp ngẹt, thổn thức từng cơn.
Ngày hôm sau tôi lại đến nhà thầy để hỏi bài, kỳ thực là đến để được nhìn thấy ạnh, có lẽ anh đã đoán được tình ý của tôi, hoặc là anh cũng có cảm tình với tôi nên anh tới hỏi chuyện và chỉ bài cho tôi, anh đứng rất gần làm cho tôi cảm thấy tai mình ù đi, tôi nghe anh nói mà cảm thấy không nghe, không hiểu gì hết, cho đến khi anh cốc vào đầu tôi : - Nghĩ đi đâu vậy, cô bé? - Lúc này tôi mới như sực tỉnh hỏi lại anh :
- Dạ, .. dạ...- thấy điệu bộ của tôi anh cười rất hiền dường như anh hiểu được là tôi đang nghĩ gì.
Tôi không dám đến nhà thầy nữa, cho đến ngày anh đi tôi cũng không được gặp lại, dù thế tôi luôn nghĩ về anh, mong một lá thư hay một cái gì đại loại như thế, nhưng không có, tôi cứ băn khoăn mãi rằng chẳng lẽ anh không nghĩ gì đến tôi sao? anh không cảm nhận được tình cảm của tôi sao?.
Tôi tốt nghiệp phổ thông trung học và đậu vào một trường Nghệ thuật, Tôi rời xa quê hương, xa mẹ và các em, trong lòng mang bao ước mơ bay xa, bay cao hơn nữa. Cho đến mùa hè năm thứ 2, tôi trở về thăm nhà, và bất ngờ gặp lại anh, anh đã chuyển công tác về dạy học ở trường PTTH nơi tôi dã tốt nghiệp vì nó gần nhà anh. Đêm đó trăng rất sáng, anh hẹn tôi đi chơi,tôi đạp xe đến gần nhà anh và đợi anh đến, chúng tôi đi bên nhau, cảm xúc với anh vẫn đong đầy nhưng không còn mơ mộng về một chàng hoàng tử nữa, lúc này anh là một giáo viên về dạy ở ngôi trường tôi đã học 2 năm trước, ba anh đã về hưu, tôi đi bên anh và kể cho anh nghe về cảm xúc lần đầu gặp anh, anh rất xúc động, nắm tay tôi rất chặt, tôi cảm nhận được dòng điện nóng bỏng từ tay anh lan tỏa, chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường dẫn về ngôi trường cũ của tôi và là nơi anh dạy lúc đó, chúng tôi nói về tương lai, tôi muốn sau khi học xong sẽ về lại quê nhà để được làm việc gần anh, kết hôn với anh, nhưng anh bảo điều đó thật là khó, anh thì cũng chưa chắc dạy ở đây lâu dài mà chắc gì tôi xin được về làm việc ở quê, Tôi biết ước muốn của tôi khó có thể trở thành hiện thực. Sau buổi tối hôm đó anh có đến nhà tôi vài lần, cùng đi xem phim, xem kịch ở nhà hát ngoài trời của huyện, nhưng tình cảm của chúng tôi đã không tiến triển gì thêm, ngày tôi trở lại trường học anh đã tiễn tôi ra bến xe nhưng chúng tôi đã không hẹn ngày gặp lại, cho đến khi tôi tốt nghiệp trường nghệ thuật về thăm quê và biết tin anh đã cưới vợ, một người con gái làm nghề thương nghiệp, một ngành mà lúc bấy giờ rất có giá, anh đã chọn cho mình cô vợ có điều kiện kinh tế khá tốt cũng đúng thôi, Tôi ngậm ngùi ra đi và cầu mong cho anh luôn được hạnh phúc.
Cho đến bây giờ đã gần 30 năm trôi qua, tôi và anh không liên lạc, không tin tức gì cho nhau nhưng những rung động đầu đời đối với tôi là một dấu ấn khó quên. Tôi vẫn mãi giữ những kỷ niệm đó cho riêng mình ./.
Đà Nẵng, Tháng 5/2012
Ngày đó tôi là cô bé học trò, với mái tóc đuôi gà, thích những câu chuyện cổ tích nên suốt ngày mơ mộng về một chàng hoàng tử nào đó, một ngày nào đó sẽ xuất hiên bất ngờ, mỗi đêm trước khi đi ngủ tôi thường nghĩ về chàng hoàng tử của mình. Khi đi kiếm củi trên núi hay cắt cỏ bên bờ sông thì hình ảnh chàng lại xuất hiện trong trí tưởng tượng của tôi, một chàng trai tuấn tú như trong truyện cổ tích, chàng sẽ đưa tôi đi khắp nơi với chiếc thuyền có cánh buồm đỏ thắm, hay trên lưng 1 con ngựa trắng thật đẹp.
Và chàng hoàng tử của tôi cũng xuất hiện, không phải là trên lưng một con ngựa trắng, hay trên chiếc thuyền với cánh buồn đỏ thắm mà là trong nhà thầy giáo dạy văn của tôi, Đúng là hình ảnh mà tôi thường tưởng tượng, Chàng trai cao lớn với mái tóc bồng bềnh, khuôn mặt đẹp như tranh với hàng ria mép nhỏ, cái mũi cao, đôi mắt sâu sau hàng mi dày và cặp lông mày rậm, ẩn chứa một nét đẹp của Héc-quyn vị thần trong thần thoại hy lạp, cả vẻ đẹp của chàng Hoàng tử trong phim Nàng tiên cá vậy, chàng mặc một cái quần màu đen bó sát và chiếc áo trắng rộng đóng thùng, chàng là con trai của thầy giáo và đi học xa về thăm nhà. Giây phút nhìn thấy chàng, tôi như bị sét đánh, đôi mắt tôi nhìn anh như bị bùa thôi miên, tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi giấu cảm xúc của mình bằng cách nhìn đi nơi khác và xin phép thầy về, tôi đi như chạy ra khỏi nhà thầy, tay giữ chặt lấy tim mình như sợ nó nổ tung, mặt tôi lúc đó như một kẻ ăn vụng bị bắt gặp, nó nóng ran, cả tai cũng nóng, tôi chạy đến nhà người bạn gần đó và cố gắng chế ngự cảm xúc, bạn tôi thấy lạ nên cứ hỏi mãi :
- Mày sao thế ??- Tôi không trả lời chỉ cười
Cả ngày hôm đó tôi chẳng làm gì được, cứ bần thần nghĩ đến anh.cả buổi tối cũng vậy hình ảnh anh ngập tràn trước mặt tôi, tim tôi như có ai đó bóp ngẹt, thổn thức từng cơn.
Ngày hôm sau tôi lại đến nhà thầy để hỏi bài, kỳ thực là đến để được nhìn thấy ạnh, có lẽ anh đã đoán được tình ý của tôi, hoặc là anh cũng có cảm tình với tôi nên anh tới hỏi chuyện và chỉ bài cho tôi, anh đứng rất gần làm cho tôi cảm thấy tai mình ù đi, tôi nghe anh nói mà cảm thấy không nghe, không hiểu gì hết, cho đến khi anh cốc vào đầu tôi : - Nghĩ đi đâu vậy, cô bé? - Lúc này tôi mới như sực tỉnh hỏi lại anh :
- Dạ, .. dạ...- thấy điệu bộ của tôi anh cười rất hiền dường như anh hiểu được là tôi đang nghĩ gì.
Tôi không dám đến nhà thầy nữa, cho đến ngày anh đi tôi cũng không được gặp lại, dù thế tôi luôn nghĩ về anh, mong một lá thư hay một cái gì đại loại như thế, nhưng không có, tôi cứ băn khoăn mãi rằng chẳng lẽ anh không nghĩ gì đến tôi sao? anh không cảm nhận được tình cảm của tôi sao?.
Tôi tốt nghiệp phổ thông trung học và đậu vào một trường Nghệ thuật, Tôi rời xa quê hương, xa mẹ và các em, trong lòng mang bao ước mơ bay xa, bay cao hơn nữa. Cho đến mùa hè năm thứ 2, tôi trở về thăm nhà, và bất ngờ gặp lại anh, anh đã chuyển công tác về dạy học ở trường PTTH nơi tôi dã tốt nghiệp vì nó gần nhà anh. Đêm đó trăng rất sáng, anh hẹn tôi đi chơi,tôi đạp xe đến gần nhà anh và đợi anh đến, chúng tôi đi bên nhau, cảm xúc với anh vẫn đong đầy nhưng không còn mơ mộng về một chàng hoàng tử nữa, lúc này anh là một giáo viên về dạy ở ngôi trường tôi đã học 2 năm trước, ba anh đã về hưu, tôi đi bên anh và kể cho anh nghe về cảm xúc lần đầu gặp anh, anh rất xúc động, nắm tay tôi rất chặt, tôi cảm nhận được dòng điện nóng bỏng từ tay anh lan tỏa, chúng tôi nắm tay nhau đi trên con đường dẫn về ngôi trường cũ của tôi và là nơi anh dạy lúc đó, chúng tôi nói về tương lai, tôi muốn sau khi học xong sẽ về lại quê nhà để được làm việc gần anh, kết hôn với anh, nhưng anh bảo điều đó thật là khó, anh thì cũng chưa chắc dạy ở đây lâu dài mà chắc gì tôi xin được về làm việc ở quê, Tôi biết ước muốn của tôi khó có thể trở thành hiện thực. Sau buổi tối hôm đó anh có đến nhà tôi vài lần, cùng đi xem phim, xem kịch ở nhà hát ngoài trời của huyện, nhưng tình cảm của chúng tôi đã không tiến triển gì thêm, ngày tôi trở lại trường học anh đã tiễn tôi ra bến xe nhưng chúng tôi đã không hẹn ngày gặp lại, cho đến khi tôi tốt nghiệp trường nghệ thuật về thăm quê và biết tin anh đã cưới vợ, một người con gái làm nghề thương nghiệp, một ngành mà lúc bấy giờ rất có giá, anh đã chọn cho mình cô vợ có điều kiện kinh tế khá tốt cũng đúng thôi, Tôi ngậm ngùi ra đi và cầu mong cho anh luôn được hạnh phúc.
Cho đến bây giờ đã gần 30 năm trôi qua, tôi và anh không liên lạc, không tin tức gì cho nhau nhưng những rung động đầu đời đối với tôi là một dấu ấn khó quên. Tôi vẫn mãi giữ những kỷ niệm đó cho riêng mình ./.
Đà Nẵng, Tháng 5/2012
Thứ Năm, 24 tháng 5, 2012
HỒI ỨC TUỔI THƠ
26 năm đã qua đi chưa một lần về lại ngôi trường ấy, ngôi trường với biết bao kỷ niệm vui buồn của tuổi mới lớn đầy những mộng mơ, ngôi trường mà mỗi khi nhắc đến lòng tôi lại nhói lên một cảm xúc khó tả, Trường Phổ thông trung học Lê Hữu Trác, chỉ nhắc đến cái tên trường thôi mà sao đã thấy thân thương quá đỗi, từ đó dâng trào một nỗi nhớ khôn nguôi, từng hình ảnh quen thuộc lại dội về như một cuốn phim quay chậm, không biết bây giờ các thầy cô cũ có ai còn ?ai mất ? Bạn bè có ai còn ở lại quê hương? hay đã rủ nhau bay đi khắp mọi miền tổ quốc, có ai thành đạt không? hay cũng chỉ là những công chức bình thường như tôi. Dù không về được nhưng lòng tôi vẫn luôn nghĩ về nơi ấy, những kỷ niệm của tuổi mới lớn luôn hiện diện trong tôi với nỗi nhớ nhung da diết, thèm được một lần cùng bạn bè đùa giỡn trên sân trường, đạp xe trên con đường đất gồ ghề chạy qua những chân đồi đầy hoa sim tím, thèm được một lần gặp lại những khuôn mặt thân quen thuở nào giờ chắc đã già đi nhiều lắm, đã 26 năm rồi còn gì, từ những cô cậu 18- 19 tuổi giờ đã gần 50 cả rồi, ôi chao! thời gian trôi đi thật nhanh quá, vậy mà cứ tưởng như vừa mới đây thôi.
Nhớ vô cùng những buổi sáng trời rét như cắt, vì đi học muộn nên rủ nhau xắn quần lội qua những ruộng lúa để đi tắt đến trường cho thật nhanh, nhớ như in những buổi trưa tan học đã 11 giờ rưỡi rồi mà vẫn cùng bạn bè ào xuống ruộng khoai lang mơn mởn, để hái những chiếc lá non bỏ đầy một nón lá đem về nấu canh, những buổi chiều rủ nhau đi tập văn nghệ, nhớ thầy Cường bí thư đoàn trường, luôn nhiệt tình trong mọi công tác phong trào, sợ thầy Sơn dạy hóa vì học môn hóa quá dốt, thích vô cùng khi học môn văn của thầy Dần vì thầy giảng hay, có hồn và luôn quan tâm đến cô học trò bé nhỏ là tôi, nhớ cả cô Lan dạy môn văn lớp 10G thường cho tôi 10 điểm khi ngâm một bài thơ cô dạy, bài thơ Quê hương của Giang Nam mà tôi đã ngâm đi ngâm lại nhiều lần, đến nỗi mỗi khi nhắc đến tôi bạn bè thường trêu chọc “ai bảo chăn trâu là khổ….”rồi còn nhiều bài thơ khác nữa ….. nhiều vô cùng những kỷ niệm khó quên, nhưng ân hận nhất vẫn là chuyện tôi giận cô Lý, hồi đó tôi là một cán bộ đoàn năng nổ nhiệt tình, học hành không được giỏi lắm, ( Thực ra lớp tôi cũng rất ít đứa giỏi) Thế hệ chúng tôi hồi đó suốt ngày chỉ lo đi mót khoai, mót lúa, kiếm củi, cắt cỏ, tối đến thì mệt nhoài, buồn ngủ gần chết, nên lười học kinh khủng, những đứa nào giỏi là những đứa thật sự thông minh, học một biết mười, còn lại thì khoảng 90% là dốt, nên tốt nghiệp lớp 12 toàn là trung bình cả, thật là buồn, bởi đến bây giờ tôi vẫn không hiểu vì sao lại thế, không thể đổ lỗi cho hoàn cảnh được, chúng tôi không có ý thức ganh đua học hành, không có hoài bão lớn lao, chỉ mong sao thi đỗ tốt nghiệp rồi xin đi làm công nhân hay một công việc gì đó mà chẳng hình dung nổi là việc gì. Lớp 12A của tôi hồi đó do cô Lý dạy môn sinh vật làm chủ nhiệm, cô rất hiền lành và nhiệt tình quan tâm đến lớp nhiều lắm, khi đó nhà cô ở gần trường, thời bao cấp nên cũng nhiều khó khăn, chúng tôi thường đến nhà giúp cô trét lại bức tường bằng rơm hay rào lại mảnh vườn để cô trồng rau, hoặc sửa lại cái bếp, cái chuồng heo bị hỏng … tình cảm cô trò vô cùng thân thiết. Nên khi tốt nghiệp ra trường chúng tôi đến lấy học bạ của mình và ngạc nhiên khi đứa nào cô cũng cho hạnh kiểm khá, hoặc trung bình, đầu óc non nớt của chúng tôi hồi đó cứ nghĩ là cô ghét chúng tôi nên mới thế, mình học không giỏi nhưng hạnh kiểm thì phải tốt chứ, sao lại khá. Vì không hiểu nên tôi giận cô vô cùng, sau này gặp mấy đứa bạn chúng nó cũng cũng thú nhận là rất giận cô, và có một lần sau mấy tháng ra trường tôi có gặp lại cô lúc đó chắc hoàn cảnh khó khăn quá nên tôi thấy cô đi bán chè xanh, tôi đã quay mặt và không chào cô, vì việc này mà tôi ân hận mãi và không thể tha thứ cho mình, tại sao tôi lại có thể trẻ con như thế chứ, riêng hành động này tôi cũng đáng bị hạnh kiểm loại yếu rồi. Tôi đã hành động rất trẻ con nên mỗi khi nhớ lại tôi lại thấy xấu hổ vô cùng, cảm thấy mình giống như một kẻ phản bội, vô ơn. Nhiều lúc muốn chạy về gặp cô để nói lời xin lỗi, để được cô tha thứ, nhưng rồi thời gian cứ cuốn tôi đi với bao công việc, học hành, phấn đấu, yêu đương, lấy chồng, sinh con, cơm,áo,gạo, tiền…. thế mà thấm thoắt đã 26 năm trôi qua rồi, nhiều lúc soi gương, không thể tin rằng người trong gương lại là mình, nhưng rồi nhìn các con của mình lớn khôn trưởng thành mới biết thật sự mình đã già thật rồi.
Giờ đây, đầu đã 2 thứ tóc. Mặt đã có nhiều nếp nhăn, bàn tay đầy gân guốc, vậy mà vẫn đau đáu một nỗi nhớ quê hương, nhớ mái trường xưa da diết, không biết bây giờ cô Lý của tôi thế nào rồi, chắc hồi đó cô buồn chúng tôi nhiều lắm, chắc là cô không hiểu vì sao học trò của cô lại ngoảnh mặt không chào cô, chắc cô đã buồn vì thấy mình bị phản bội phải không cô ? Cô ơi! Nếu có thể được thì ngàn vạn lần em xin lỗi cô, chỉ vì nông nổi, kém hiểu biết nên em đã xử sự như một con ngốc, không biết bạn bè có đứa nào xử sự ngu ngốc như em hay không, em nhớ rất rõ thời gian đó có lẽ cô cũng bằng tuổi em bây giờ nhưng vất vả và cực khổ nhiều nên trông cô già hơn so với tuổi, bây giờ có lẽ cô đã về hưu, không biết rồi đây có dịp nào để được gặp cô nữa không, cô ơi gia đình em đã chuyển hẳn vào Đà Nẵng sinh sống nên có muốn về thăm cô cũng thật là khó, em nhớ cô rất nhiều, em nghĩ rằng chắc chắn sẽ có dịp được về thăm cô để tạ tội với cô.
Học trò của cô bây giờ cũng đã già cả rồi, cách đây vài năm em cũng có kết nối được với một số bạn trong lớp nhưng cũng không có mấy đứa thành đạt cô ạ, có lẽ tại số trời hay sao mà cả lớp 50 đứa chẳng có đứa nào trở thành “đại gia”thành đạt trong kinh doanh, hay làm quan trong các cơ quan nhà nước cả, hầu như đứa nào cũng thế, chỉ nhì nhằng đủ ăn, cuộc sống ở mức trung bình nên nhiều lúc muốn tổ chức một buổi họp lớp ở quê thấy cũng thật khó khăn, vào mạng thăm trang Web của trường thấy các em khóa sau về trường tổ chức gặp mặt thầy cô, tặng nhà trường quà này quà nọ mà thèm, mà ganh tị quá cô ơi, cô có nhớ bạn Hồ Phạm Lê lớp phó phụ trách học tập của lớp mình hồi đó không?chú bé loắt choắt ngày nào, học giỏi nhất lớp mình, bây giờ đã thành cán bộ của một công ty xây dựng cầu đường, ngày xưa bạn ấy chăm chỉ và học giỏi, bây giờ bạn ấy cũng chăm chỉ như con ong mật, hồi đó làm bài kiểm tra tụi em toàn coppy bài của bạn ấy thôi, bây giờ cơ quan Lê ở Hà nội nhưng vợ con lại ở quê, chắc là cô nhớ rõ và có thể cô cũng gặp được bạn ấy rồi vì bạn hay về về quê thăm vợ con, hồi đó còn có một bạn học khá nữa là bạn Kiều bây giờ gia đình bạn ấy ở Quảng bình, học thì giỏi nhưng cuộc sống nghe đâu cũng gian truân lắm cô ạ, em nhớ nhất hồi đó em hay hát hay cười nhưng học cũng dốt cô nhỉ. Ở Sài gòn em cũng kết nối được một số bạn như là Tuệ quê ở Sơn Tân, Hoa xưa nhà ở rú lòi mây, mẹ mở quán ngay phố nầm, Lan, Tú Anh nhà ở Sơn châu…, Ở Vũng tàu có bạn Thuận, bạn Bé quê ở xã Sơn Châu,.. Ở Playcu cũng có vài bạn như Hải sơn Long, Hồng Nga, Cẩm ở sơn Châu.. một số bạn ở Vinh, Hà tĩnh… không hiểu sao em thấy ai cũng giống ai chỉ một số bạn nhỉnh hơn một chút về kinh tế như là Hải- Sơn Long nghe đâu là cán bộ Hải quan ở cửa khẩu Bờ-Y- Kontum, bạn Thuận ở Vũng tàu nữa, nhưng cũng vất vả lắm, còn thì toàn là cán bộ công chức bình thường như em cả, chẳng có ai thành đạt trên thương trường, hay làm quan to nên lớp mình thiếu mạnh thường quân cô ạ. Vậy nên cũng không có ai đủ dũng cảm tổ chức một buổi họp lớp hoành tráng như các em khóa sau, nghĩ thấy buồn quá cô ơi. Cô có nhớ bạn Chiến lớp trưởng lớp mình không cô, em thì không dám kết nối với bạn ý vì vẫn còn sợ bạn ý thù em cái tội nhận xét lý lịch đoàn viên của bạn ý không chuẩn, trẻ con mà, nghĩ lại vẫn thấy buồn cười, em còn nhớ hồi đó thi xong tốt nghiệp khi ra đến cổng trường bạn ý co chân đạp em một cái ngã xuống bờ mương, sợ quá em khóc như mưa, đến giờ vấn còn thấy sợ mà không dám hỏi số điện thoại dù biết rất rõ bạn ấy đang ở đâu, làm gì và cuộc sống ra sao, giá như hồi đó em không gây thù chuốc oán thì giờ có thể liên lạc với bạn ấy để phối hợp, tổ chức tập hợp các bạn về trường cùng nhau sống lại thời học sinh thuở ấy. nhắc đến đây em lại thấy buồn quá, buồn muốn khóc đi được cô ạ.
Thôi lại lan man rồi, dừng lại đây thôi, cuộc sống vẫn đang hối hả, giục giã chúng ta bước tiếp trên con đường đời nhiều gian truân cực khổ, không còn phải lo cái ăn cái mặc mà sao vẫn thấy lòng nặng trĩu một nỗi niềm, mơ về nơi yêu thương ấy một lần gặp mặt ./.
Đà Nẵng tháng 4/2012
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)